Sáng Thế Ký chương 8 kể về việc nước Hồng Thủy rút đi
và con tàu Nô-ê an toàn dừng lại trên núi A-ra-rát. Sau nhiều tháng chờ đợi, ông
Nô-ê thả chim ra dò tìm đất khô, rồi cuối cùng cùng gia đình và các sinh vật
bước ra khỏi tàu. Ông dâng của lễ cảm tạ Thiên Chúa, và Thiên Chúa hài lòng,
hứa sẽ không bao giờ tiêu diệt toàn trái đất bằng nước nữa. Chương này là biểu
tượng của sự khởi đầu mới, lòng
trung tín của Thiên Chúa, và niềm hy vọng được tái lập cho nhân loại sau
cơn phán xét.
Chương
8
Nước
rút
1 Thiên Chúa nhớ đến
ông Nô-ê, mọi thú vật và mọi gia súc ở trong tàu với ông. Thiên Chúa cho gió
thổi ngang qua đất, và nước hạ xuống. 2 Các mạch nước của vực thẳm
và các cống trời đóng lại, trời tạnh mưa. 3 Nước từ từ rút khỏi mặt
đất; hết một trăm năm mươi ngày thì nước xuống.
4 Vào tháng bảy,
ngày mười bảy tháng ấy, tàu đậu lại trên vùng núi A-ra-rát. 5 Nước
tiếp tục xuống cho đến tháng mười; và ngày mồng một tháng mười, các đỉnh núi xuất
hiện.
6 Hết bốn mươi ngày, ông Nô-ê mở cửa sổ ông đã làm trên tàu, 7
và ông thả con quạ ra. Nó bay ra, lượn đi lượn lại cho đến khi nước khô trên
mặt đất.
8 Rồi từ trong tàu ông lại thả con bồ câu, để xem nước đã giảm
trên mặt đất chưa. 9 Nhưng con bồ câu không tìm được chỗ đậu chân,
nên trở về tàu với ông, vì còn nước trên khắp mặt đất. Ông bèn giơ tay bắt lấy
nó mà đưa vào trong tàu với ông.
10 Ông đợi thêm bảy ngày, rồi thả
con bồ câu ra khỏi tàu một lần nữa. 11 Vào buổi chiều, con bồ câu
trở về với ông, và kìa trong mỏ nó có một nhánh lá ô-liu tươi!
Ông Nô-ê biết là
nước đã giảm trên mặt đất. 12 Ông lại đợi thêm bảy ngày, rồi thả con
bồ câu ra, nhưng nó không trở về với ông nữa.
13 Năm sáu trăm lẻ một đời ông Nô-ê, tháng giêng, ngày mồng
một tháng ấy, nước đã khô ráo trên mặt đất. Ông Nô-ê dỡ mái tàu ra và thấy mặt
đất đã khô ráo. 14 Tháng hai, ngày hai mươi bảy tháng ấy, đất đã khô.
Ra
khỏi tàu
15 Thiên Chúa phán với ông Nô-ê rằng: 16
"Ngươi hãy ra khỏi tàu cùng với vợ ngươi, các con trai ngươi và vợ của các
con trai ngươi. 17 Mọi loài vật ở với ngươi, tất cả những gì là xác
phàm: chim chóc, gia súc, mọi giống vật bò dưới đất, ngươi hãy đưa chúng ra với
ngươi; chúng phải lúc nhúc trên mặt đất, phải sinh sôi nảy nở thật nhiều trên
mặt đất." 18 Ông Nô-ê ra khỏi tàu cùng với các con trai ông, vợ
ông và vợ của các con trai ông. 19 Mọi loài vật, mọi gia súc, mọi chim
chóc, mọi vật bò dưới đất ra khỏi tàu, theo từng giống.
20 Ông Nô-ê dựng một bàn thờ để kính ĐỨC CHÚA. Ông đã lấy một số
trong các gia súc thanh sạch và các loài chim thanh sạch mà dâng làm lễ toàn
thiêu trên bàn thờ.
21 ĐỨC CHÚA ngửi mùi thơm ngon, và ĐỨC CHÚA tự
nhủ: "Ta sẽ không bao giờ nguyền rủa đất đai vì
con người nữa. Lòng con người toan tính điều xấu từ khi còn trẻ, nhưng Ta sẽ không bao giờ còn sát hại mọi sinh vật như Ta đã làm!
22 Bao lâu đất này còn, thì mùa gieo mùa
gặt,
trời lạnh và trời nóng, tiết hạ và tiết
đông,
ban ngày và ban đêm, sẽ không ngừng đắp
đổi."